Giữa lúc gần như tuyệt vọng và không còn niềm tin vào việc chữa bệnh, cô Hạnh được một vị đồng nghiệp giới thiệu tìm gặp Lương y Lê Xuân Lan.
Bước ngoặt từ vị Lương y trị bệnh từ "Gốc" - Lương y Lê Xuân Lan
"Căn nhà vừa là nơi ở, vừa là phòng khám của vị Lương Y"
Hình ảnh cô Hạnh đến tìm lương y Lê Xuân Lan để cầu cứu với mong muốn tìm lại giấc ngủ.
Sau một thời gian lấy thuốc về nhà điều trị theo phác đồ của Lương y, cô Hạnh dần dần bỏ được thuốc Tây và lấy lại giấc ngủ tự nhiên.
"Trải qua quá nhiều lần thất vọng và tốn kém, thú thật ban đầu tôi không hy vọng gì nhiều, chỉ thử với tâm lý 'còn nước còn tát'.
Tuần đầu tiên dùng thuốc, tôi vẫn chưa ngủ được nên hoang mang lắm, nghĩ mình lại bị lừa lần nữa. Nhưng nhờ sự tận tâm, luôn gọi điện hỏi han và động viên của chị Lan, tôi mới vững tâm kiên trì.
Đến giữa tuần thứ hai, tôi bắt đầu đón nhận những cơn buồn ngủ tự nhiên và quyết định bỏ hẳn thuốc Tây. Ban đầu chỉ là 1-2 tiếng ngủ sâu, nhưng sau 2 tháng kiên trì, giấc ngủ tăng dần lên 5-6 tiếng mỗi đêm, ngay cả buổi trưa tôi cũng chợp mắt được 30-40 phút.
Trước đây dùng thuốc ngủ liều cao cũng chỉ gượng ép được 2-3 tiếng mệt mỏi, nên có được 6 tiếng ngủ tự nhiên như bây giờ, với tôi đã là một phép màu quá mãn nguyện rồi."
Điều khiến cô bất ngờ là vị lương y này không vội kê thuốc hay nói những lời hứa hẹn. Thay vào đó, bà dành gần cả tiếng chỉ để ngồi lắng nghe cô Hạnh tâm sự về suốt 20 năm sống trong những đêm thức trắng, những áp lực và những nỗi lo vô hình mà cô Hạnh đã trải qua.
Lương y Lan nhẹ nhàng giải thích và đưa ra phương pháp điều trị riêng với tình trạng bệnh của từng người:
“Người mất ngủ lâu năm thì hệ thần kinh đã bị tổn thương nghiêm trọng. Thuốc ngủ, thuốc an thần liều cao thực chất chỉ đang ép não bộ rơi vào trạng thái mê mệt tạm thời, chứ không phải giấc ngủ sinh học tự nhiên. Muốn cải thiện tận gốc thì phải phục hồi và khôi phục lại hệ thần kinh từ sâu bên trong, giúp não bộ có thể tự điều tiết và khôi phục giấc ngủ tự nhiên vốn có.”
Chính cách hỏi bệnh ấy khiến cô không kìm được nước mắt. Lần đầu tiên cô cảm thấy có người hiểu được tình trạng bệnh của mình đến như vậy, không chỉ đơn giản là “khó ngủ thì tìm thuốc uống cho ngủ lại được là xong”
mà còn giúp cô Hạnh chữa được "Tâm bệnh đã tích tụ nhiều năm nay".