Trang Chủ

Lương Y

Bài Thuốc

Liên Hệ

Gửi

L.Hệ Lương y : 034.962.6029

Lương y Hà Thị Mẩy và hành trình
đi tìm lại giấc ngủ
cho những người mẹ già

Có những người theo nghề thuốc vì truyền thống gia đình, có người theo nghề vì danh tiếng.
Riêng lương y Hà Thị Mẩy, bà đến với nghề từ một nỗi đau rất riêng. Nỗi đau của một đứa con từng nhiều năm nhìn mẹ mình thức trắng bên bếp lửa mà không biết phải làm gì.
Ngày ấy, mẹ bà mất ngủ triền miên. Đêm nào cũng ngồi lặng bên gian bếp, mắt đỏ hoe, người mệt rũ nhưng miệng vẫn nói:
Mẹ không sao, quen rồi.
Mãi sau này, bà Mẩy mới hiểu: "Có những người mẹ đã khổ đến mức không còn dám nhận mình đang khổ".
Chính hình ảnh ấy đã theo bà suốt một đời làm thuốc. Để rồi nhiều năm sau, khi gặp những cô bác mất ngủ lâu năm, bà luôn kiên nhẫn ngồi nghe từng câu chuyện, hỏi từng biểu hiện nhỏ, xem từng dấu hiệu trong người.
Bà bảo:
Người mất ngủ lâu năm không chỉ cần ngủ lại. Họ cần được hiểu đúng nỗi khổ của mình.”
I. Lương y Mẩy từng bất lực nhìn mẹ thức trắng bên bếp lửa… rồi dành cả đời đi tìm lại giấc ngủ cho những người mẹ khác

"Chân dung lương y Hà Thị Mẩy"

Nhiều người biết đến lương y Hà Thị Mẩy như một người thầy thuốc dân tộc đã nhiều năm gắn bó với những cô bác mất ngủ lâu năm.
Nhưng ít ai biết rằng, lý do khiến bà theo nghề thuốc lại bắt đầu từ một nỗi đau rất riêng.
Đó là những năm tháng bà còn nhỏ, đêm nào cũng nhìn thấy mẹ mình ngồi lặng bên bếp lửa, mắt đỏ hoe, người mệt rũ nhưng miệng vẫn nói: “Mẹ không sao đâu con, quen rồi.
Sau này, khi mẹ mất, nỗi day dứt ấy theo bà suốt cả đời.
"Tôi theo nghề thuốc không phải để người ta gọi mình là thầy. Tôi chỉ mong sau này, gặp một người mẹ mất ngủ giống mẹ tôi năm xưa, tôi sẽ không còn bất lực nữa".
Lương y Hà Thị Mẩy
II. Nỗi day dứt theo bà suốt một đời
Năm tháng trôi qua, mẹ bà Mẩy yếu dần. Có những đêm mẹ thức đến sáng, nhưng ban ngày vẫn cố tỏ ra bình thường.

Mẹ sợ con lo.
Sợ hàng xóm biết mình bệnh.
Sợ trở thành gánh nặng cho gia đình.


Đến khi mẹ mất, trong lòng bà Mẩy vẫn còn một câu hỏi không thể nguôi:
Nếu ngày ấy mình giỏi hơn, liệu mẹ có được ngủ yên hơn không?
Chính câu hỏi ấy đã khiến cô gái vùng cao năm nào quyết tâm đi học thuốc.
Lương y Hà Thị Mẩy ngày trẻ
( Ảnh phục dựng )
Ban đầu là học từ bà ngoại, rồi học từ những thầy lang già trong bản. Sau đó học thêm các phép trị bệnh của y học cổ truyền, cách xem sắc mặt, bắt mạch, hỏi bệnh, dùng cây thuốc để dưỡng tâm, an thần, bồi bổ khí huyết.
Bà học không phải để rời khỏi bản.
Bà học vì trong lòng luôn nhớ hình ảnh người mẹ già thức trắng bên bếp lửa.
III. Lương y Hà Thị Mẩy hiểu người mất ngủ không chỉ khổ vì thiếu ngủ
Sau nhiều năm theo nghề thuốc, bà Mẩy nhận ra: Người mất ngủ lâu năm không chỉ khổ vì thiếu ngủ. Họ sợ đêm xuống, sợ nằm mãi không ngủ được, sợ sáng mai dậy người rã rời, sợ con cháu chê mình phiền.
Vì từng nhìn mẹ mình trải qua những đêm như thế, bà không bao giờ xem nhẹ lời than mất ngủ của người bệnh.
Có cô bác chỉ vừa nói: “Tôi mất ngủ lâu lắm rồi…” bà đã nhẹ nhàng đáp: “Bà cứ kể chậm thôi. Mất ngủ lâu năm, phải nghe kỹ mới hiểu được.
Lương y Hà Thị Mẩy tận tình thăm khám cho từng bệnh nhân, bà luôn coi bệnh nhân như người nhà.
"Chữa mất ngủ không chỉ là giúp người bệnh nhắm mắt lại. Mà là giúp cơ thể được yên, tâm được dịu, khí huyết được nâng lên.".
Lương y Hà Thị Mẩy
IV. CÂU CHUYỆN CỦA CHỊ HẠNH
CƠ DUYÊN CỦA NGƯỜI CON GÁI ĐƯA MẸ ĐI TÌM GIẤC NGỦ
Điều đau nhất không phải tốn tiền bạc, mà là nhìn mẹ héo đi từng ngày. Câu chuyện của bà Mẩy được nhiều người biết đến hơn sau trường hợp của chị Hạnh, một người con gái từng nhiều năm đưa mẹ đi tìm cách chữa mất ngủ.
Mẹ chị Hạnh mất ngủ hơn 10 năm. Ban đầu chỉ là khó ngủ, sau đó ngủ chập chờn, rồi có những đêm gần như thức trắng.
Cả nhà đã thử đủ cách: đổi gối, uống sữa, dùng trà thảo mộc, đi khám, dùng thuốc hỗ trợ giấc ngủ. Có lúc mẹ ngủ được vài hôm, rồi đâu lại vào đó.
Mỗi sáng, mẹ chị ngồi bên mép giường, mắt thâm quầng, vẫn cố cười: “Mẹ không sao đâu, con đi làm đi.”
Có lần quá mệt, chị lỡ nói: “Mẹ cứ thế này, cả nhà cũng kiệt sức theo mẹ mất.” Đêm đó, bà vẫn thức, nhưng trở mình rất khẽ vì sợ con nghe thấy.
Có những người mẹ đã khổ đến mức không còn dám nhận mình đang khổ.
V. Một câu hỏi của lương y Mẩy khiến người mẹ bật khóc
Qua người quen giới thiệu, chị Hạnh đưa mẹ tìm đến lương y Hà Thị Mẩy. Phòng thuốc của bà không lớn, không bảng hiệu hào nhoáng, không lời hứa chắc nịch. Chỉ có mùi thuốc Nam thoang thoảng, những bó thảo dược treo trên vách gỗ, và một người đàn bà tóc bạc ngồi đó, ánh mắt hiền nhưng rất sâu.
Chị Hạnh vừa ngồi xuống đã vội kể: “Mẹ cháu mất ngủ hơn 10 năm rồi. Cháu đưa mẹ đi nhiều nơi mà không ổn.”
Bà Mẩy rót cho mẹ chị một chén nước ấm, rồi hỏi rất nhẹ: “Bà có chuyện gì trong lòng mà nhiều năm rồi chưa đặt xuống được không ? 
"Chỉ một câu ấy, mẹ chị Hạnh bật khóc. Vì lần đầu tiên có người hỏi đúng vào nỗi khổ bà đã giấu kín..".
VI. Người mất ngủ lâu năm không chỉ thiếu giấc ngủ
Sau khi nghe mẹ chị Hạnh kể, bà Mẩy nói chậm rãi: “Có người bệnh ở thân, có người bệnh ở tâm. Có người khí huyết hao tổn. Có người lo nghĩ quá lâu khiến thần trí không yên.”
Bà không phủ nhận vai trò của y học hiện đại. Nhưng với người mất ngủ lâu năm, đặc biệt là người lớn tuổi, bà luôn xem xét rất kỹ.
  • Người bệnh có hay hồi hộp không?
  • Có bốc hỏa, nóng trong hay lạnh tay chân không?
  • Ăn uống có ngon không?
  • Sáng dậy có nặng đầu không?
  • Ban ngày có mệt rũ nhưng đêm lại tỉnh không?
  • Trong lòng có lo nghĩ, uất ức, buồn phiền kéo dài không?
Tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng.
“Muốn ngủ lại được, trước hết cơ thể phải được yên. Tâm phải dịu xuống. Khí huyết phải được nâng lên. Người bệnh phải thấy mình không còn đơn độc trong nỗi khổ ấy.”
Lương y Hà Thị Mẩy
VII. Phương pháp điều trị khác biệt của lương y Hà Thị Mẩy
1. Khác biệt về thảo dược quý hiếm lâu đời. Nhiều cô bác sau khi nghe người quen giới thiệu thường hỏi lương y Hà Thị Mẩy:
Thuốc của bà có gì mà nhiều người tin tưởng đến vậy? 
Bà không nói quá lời mà chỉ chậm rãi đáp:
Người mất ngủ lâu năm, nếu chỉ dùng thuốc bình thường, dùng qua loa cho giống nhau, nhiều khi khó chạm được tới gốc bệnh. Có những trường hợp phải dùng đến những vị thuốc quý hơn, lành hơn, sâu hơn, để vừa dưỡng tâm, vừa an thần, vừa nâng đỡ khí huyết cho người bệnh.”
Với một số trường hợp cơ thể suy nhược nhiều, khí huyết kém, bà còn cân nhắc phối hợp thêm những vị có tác dụng nâng đỡ thể trạng, giúp người bệnh không chỉ ngủ tốt hơn mà còn bớt mệt mỏi, ăn uống khá hơn, tinh thần cũng nhẹ nhõm hơn theo thời gian.
















2. Khác biệt từ cách nắm bắt rõ ràng bệnh từng người.

Điều làm nên sự khác biệt trong bài thuốc của bà Mẩy không chỉ nằm ở chuyện có vị thuốc quý. Mà là ở chỗ, trước khi chọn thuốc, bà luôn hỏi rất kỹ về giấc ngủ, thể trạng, tinh thần, chuyện ăn uống, tình trạng hồi hộp, mệt mỏi và cả những nỗi lo giữ trong lòng người bệnh.
Bà thường nói:
“Thuốc quý mà dùng không đúng người thì cũng khó thành thuốc hay. Nhưng khi đã chọn đúng thể bệnh, đúng thời điểm, đúng cách gia giảm, thì từng vị thuốc mới phát huy được giá trị của nó.”
Có lẽ vì thế mà nhiều người tin tưởng bài thuốc của bà Mẩy.
Không phải vì nó được kể bằng những lời hoa mỹ. Mà vì trong đó có cả những vị thuốc quý của y học cổ truyền, và quan trọng hơn hết là cái tâm cẩn trọng của một người thầy thuốc không bao giờ dùng thuốc qua loa cho người mất ngủ lâu năm.
VIII. Lần đầu tiên sau nhiều năm, chị Hạnh thấy mẹ vẫn đang ngủ
Những ngày đầu, mẹ chị Hạnh chưa ngủ lại ngay. Bà Mẩy dặn trước: “Mất ngủ lâu năm không nên nóng vội.”
Tuần đầu tiên, mẹ chị vẫn tỉnh giữa đêm, nhưng không còn bồn chồn như trước.
Sang tuần thứ hai, bà bắt đầu có những giấc ngủ dài hơn.
Sau một thời gian kiên trì, sắc mặt bà đỡ hốc hác hơn. Buổi sáng không còn ngồi thẫn thờ bên mép giường. Bữa cơm cũng ăn ngon miệng hơn.
Rồi một buổi sáng, chị Hạnh ghé qua phòng mẹ. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, chị thấy mẹ vẫn đang ngủ. Hơi thở đều, nét mặt sảng khoái.
Chị đứng ngoài cửa rất lâu, rồi bật khóc. Vì đến lúc ấy chị mới hiểu:
Mẹ không chỉ tìm lại được giấc ngủ. Mẹ đang tìm lại cảm giác được yên lòng sau quá nhiều năm chịu đựng.
Mẹ chị Hạnh hạnh phúc bên gia đình sau khi tìm lại được giấc ngủ đã đánh mất bấy lâu.
“Mẹ không chỉ tìm lại được giấc ngủ. Mẹ đang tìm lại cảm giác được yên lòng sau quá nhiều năm chịu đựng.”
IX. Không hứa hẹn quá mức, không nói “cứ dùng là ngủ ngay”
Lương y Hà Thị Mẩy thường không nói với bệnh nhân rằng “cứ dùng là ngủ ngay”. Bà càng không hứa hẹn những điều quá lời.
Bởi với người mất ngủ lâu năm, điều cần nhất là hiểu đúng tình trạng của mình.
Có người cải thiện nhanh. Có người cần thêm thời gian. Có người phải kết hợp điều chỉnh sinh hoạt, ăn uống, tinh thần.
Điều bà luôn làm là hỏi kỹ, nghe kỹ, xem kỹ rồi mới hướng dẫn.
“Tôi không sợ bệnh nhân hỏi nhiều. Tôi chỉ sợ người bệnh âm thầm chịu đựng quá lâu mà không nói với ai.”
Lương y Hà Thị Mẩy
X. Nếu cô bác mất ngủ lâu năm, đừng vội nghĩ rằng mình phải chịu đựng cả đời
Nhưng dù nguyên nhân là gì, cô bác cũng không nên âm thầm chịu đựng một mình.
Hãy để lại thông tin để được lắng nghe và tư vấn kỹ hơn theo hướng y học cổ truyền.
  • Có những người mất ngủ vì tuổi tác.
  • Có người mất ngủ vì khí huyết suy hao.
  • Có người mất ngủ vì lo nghĩ quá lâu.
  • Có người đã quen thức trắng đến mức quên mất cảm giác ngủ yên là như thế nào.
Lương y Hà Thị Mẩy sẽ xem xét tình trạng mất ngủ, thể trạng và các biểu hiện đi kèm để đưa ra hướng hỗ trợ phù hợp.
Đăng ký tư vấn

Nhận tư vấn từ lương y

Họ và Tên

Số điện thoại

Tình trạng mất ngủ

Mất ngủ bao lâu

Ghi chú thêm

XI. Không ai nên phải quen với những đêm dài không ngủ
Có những người mất ngủ không phải vì họ không muốn ngủ.
Mà vì họ đã lo lắng quá lâu, chịu đựng quá lâu, thức trắng quá lâu, đến mức cơ thể quên mất cách được nghỉ ngơi.
Lương y Hà Thị Mẩy từng bất lực nhìn mẹ mình như vậy.
Và chính nỗi day dứt ấy đã khiến bà dành cả đời để đi tìm lại giấc ngủ cho những người mẹ khác.
Nếu trong nhà cô bác cũng có một người đang âm thầm chịu đựng mất ngủ từng đêm, xin đừng để họ tiếp tục nói câu: “Tôi quen rồi.”

Chuyện người Thầy thuốc

dongyviet.vn